DỊCH

Thông tin 2

kho tài nguyên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • VUI MỪNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    XEM TRUYỀN HÌNH

    Free Car 8 Cursors at www.totallyfreecursors.com

    sự kiện

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > TIN TỨC TỔNG HỢP > Tư liệu – Phóng sự >

    Người phá bỏ hủ tục kinh hoàng

    Từ ngàn đời nay, tộc người Ma Coong ở miền Tây Quảng Bình vẫn giữ một hủ tục kinh hoàng: Nếu đứa trẻ sinh ra không may người mẹ bị chết, thì đứa trẻ cũng bị chôn theo mẹ. Hủ tục ấy bắt đầu bị xoá bỏ khi anh Nguyễn Diệu đến bản Cà Roòng, xã Thượng Hoá, huyện Bố Trạch lập thân, lập nghiệp.

    Rùng rợn một lời nguyền

    Len lỏi giữa những tán rừng Trường Sơn hùng vĩ, chúng tôi tìm đến Cà Roòng khi mặt trời bắt đầu gác núi. Những đứa trẻ mắt tròn xoe nhìn theo người lạ rồi vội chạy vào nhà. Dọc theo con suối trong vắt, những phụ nữ dân tộc Ma Coong lầm lũi về bản với những sản vật mang theo của thiên nhiên ban tặng.

    Nhìn những phụ nữ hiền lành kia, những em bé ngây thơ, trong sáng kia bỗng chợt nghĩ tới hủ tục ghê người nơi đây, cảm giác ớn lạnh bủa vây lấy tôi trong bảng lảng trời chiều. Bên bếp lửa sáng rực một góc nhà, già làng Y Cư kể về lời nguyền của tộc người mình. Người Ma Coong, người Khùa, Sách, Mà ở dưới tán rừng Trường Sơn này là những người luôn sợ ma.

    Họ sợ đến nỗi, khi có người thân mất, người Ma Coong đem vào rừng sâu chôn, sau đó họ chạy bán sống bán chết về bản vì sợ con ma đuổi theo về nhà. Không biết tự lúc nào, đời này qua đời khác người Ma Coong luôn rỉ tai nhau một lời nguyền: "Giàng bảo, nếu người mẹ chết mà con không chôn theo thì con ma mẹ luôn về nhà quấy nhiễu những người còn sống. Phải chôn theo thôi, ai không làm theo thì cả bản bị con ma bắt".

    Chị Y Nhoong và đứa con nuôi của gia đình.

    Từ lời nguyền đó, những cảnh tượng kinh hoàng đã âm thầm xảy ra nơi thung lũng yên bình này. Đã gần 20 mùa rẫy rồi, nhưng Y Cư vẫn mãi dằn vặt khi tự tay chôn sống đứa con của mình. Ánh mắt hắt hiu nhìn đốm lửa hồng, Y Cư thổn thức: Một ngày đầu đông năm 1994, vợ Y Cư sinh con nhưng bị băng huyết rồi qua đời. Ba ngày sau, dân bản đến nhà Y Cư để thực hiện lời nguyền.

    Đứa trẻ ngủ yên trên đôi tay của Y Cư nhưng rồi khóc thét lên khi Y Cư đặt bên cạnh thi thể của vợ. Tiếng khóc thét của đứa con vẫn hằn in trong tâm khảm Y Cư... Hơn 20 năm qua dân bản vẫn thấy Y Hoi lầm lũi như con gấu rừng lẻ bạn khi vợ của Y Hoi là Y Bắp qua đời.

    Chôn cất vợ xong, Y Bắp chạy về nhà thì thấy bà con dân bản đã vây kín nhà để thực hiện lời nguyền. Vợ Y Hoi sinh đôi 2 bé trai kháu khỉnh, nỗi đau mất vợ chưa nguôi thì Y Hoi lại phải tự tay chôn sống 2 đứa con của mình. Lời nguyền rùng rợn đó còn xảy ra với nhiều dân bản nữa như Y Hắt, Y Kham, Y Hên....

    Phá bỏ tục nguyền

    Cách đây 17 năm, bà con tộc người Ma Coong lần đầu tiên chứng kiến một đám cưới lạ diễn ra tại bản mình. Đó là đám cưới của anh Nguyễn Diệu với Y Nhoong, một thiếu nữ của bản Cà Roòng. 17 tuổi, Nguyễn Diệu cùng một số người bạn của mình rời Huế vào dọc dãy Trường Sơn để tìm sản vật quý. Đến bản Cà Roòng, anh Diệu bị sốt rét rừng quật ngã.

    Hằng ngày anh được già làng và Y Nhoong chăm sóc bằng lá cây rừng và sản vật rừng. Cảm động trước tấm lòng của cô gái bản, anh Diệu và Y Nhoong nên vợ nên chồng. Cảm mến già làng, Diệu chọn Cà Roòng an cư lập nghiệp. Nhiều lần chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng con chôn theo mẹ của dân bản, Diệu thao thức, sợ hãi. Anh quyết định bước qua lời nguyền.

    Già làng không chịu, dân bản không chịu, anh thuyết phục vợ nghe lời mình. Lúc đầu vợ cự cãi, nhưng nghe anh phân tích dần dần Y Nhoong cũng hiểu ra. Tháng 9/1995, ở bản Cà Roòng, Y Xoong vừa sinh con được 2 ngày rồi mất, dân bản họp bàn chôn thằng bé theo mẹ. Vừa đặt gánh lá rừng xuống sàn nhà, nghe tin vậy anh Nguyễn Diệu rụng rời chân tay, anh vội chạy đến nơi đứa trẻ sắp bị chôn theo mẹ.

    Trên khoảnh đất rừng, những bó đuốc sáng rực được thắp lên, già làng bồng đứa trẻ tím tái chuẩn bị đưa xuống huyệt, anh lao vào khẩn khoản xin già làng, xin dân bản đưa đứa trẻ về nuôi. Hàng trăm ánh mắt nhìn anh trừng trừng: Hắn dám chống lại lời nguyền của Giàng à. Không một ai đồng ý, anh Diệu lao vào cướp đứa trẻ trên tay già làng chạy thục mạng vào rừng.

    Tiếng la hét, tiếng nguyền rủa của dân bản đuổi theo anh. Trốn được vào nơi an lành, anh Diệu báo với vợ, hằng ngày Y Nhoong cắt rừng đem cháo, đường vào để anh Diệu nuôi đứa bé. Vợ chồng anh quyết định đặt tên đứa trẻ là Cu Đường.

    3 tháng sau, khi đứa trẻ đã cứng cáp, vợ chồng Diệu quyết định đưa con về bản. Những ánh mắt ngờ vực, nhiều ánh mắt sợ hãi vẫn hướng về căn nhà của anh Diệu. Cu Đường lớn nhanh, đôi mắt tròn xoe của bé đã xua tan mọi ngờ vực.

    Hằng ngày anh Diệu bồng con đến từng nhà dân bản giải thích cho mỗi người nghe: Lời nguyền kinh hoàng đó không có thật. Từ sự miệt mài của vợ chồng anh Diệu, dân bản đã hiểu ra và lời nguyền rùng rợn được xoá bỏ. Không chỉ giúp dân bản xoá bỏ hủ tục, anh Diệu còn bày cho bà con trong bản biết cầm cái cày, cái cuốc, trồng cây bắp, nuôi con gà, con heo để xoá đói, giảm nghèo.

    Giờ Cu Đường được ba mẹ đặt lại tên là Nguyễn Văn Vinh và em đang học lớp 12 Trường Dân tộc nội trú tỉnh Quảng Bình. Hằng tháng, Vinh lại vượt gần 200km để về nhà với ba mẹ và dân bản. Gặp tôi, em cười thật hiền với ước mơ trong veo như dòng suối Cà Roòng "học xong em về dạy học cho bà con dân bản".

    Ngoài việc cứu sống và nuôi lớn Cu Đường thành người, vợ chồng anh Nguyễn Diệu còn đón về nhà nuôi nhiều cháu nhỏ con của bà con dân tộc khó khăn đến trưởng thành.

    Chia tay gia đình anh Nguyễn Diệu, chúng tôi về xuôi với tâm hồn sâu lắng tình người, bởi ngọn lửa tình yêu thương của Diệu đã lan toả đến bất cứ ai khi gặp mặt

    Dương Sông Lam

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Văn Tình @ 22:04 24/04/2012
    Số lượt xem: 380
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến