DỊCH

Thông tin 2

kho tài nguyên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • VUI MỪNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    XEM TRUYỀN HÌNH

    Free Car 8 Cursors at www.totallyfreecursors.com

    sự kiện

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > VƯỜN THƠ >

    Bài thơ cuộc đời



    Chuyện mười năm trước (B. Coornilov gửi Ônga Becgôn)

    Chỉ có một lần thôi,
    Em hỏi anh im lặng,
    Thế mà em hờn giận,
    Để chúng mình xa nhau.

    Biết đi đâu về đâu,
    Con thuyền không bến đợi ?
    Ôi cây xanh tình đời,
    Có nghe lòng ta gọi ?

    Những mùa xuân đã qua,
    Tiếng ve về thổn thức,
    Gió thổi vào đêm hè,
    Kể chuyện mười năm trước.

    Chỉ có một lần thôi,
    Em hỏi anh im lặng,
    Thế mà em hờn giận,
    Để chúng mình xa nhau.

    Nơi tình yêu bắt đầu,
    Cũng là điều khó nhất !
    Trái tim dù biết hát,
    Nhưng tình đời dễ đâu !

    Những đôi lứa yêu nhau,
    Có nghe tôi kể lại,
    Chỉ một lần trót dại,
    Thế mà thành chia phôi.

    Chỉ có một lần thôi,
    Em hỏi, anh im lặng…


    Bài thơ cuộc đời  (Ônga Becgôn gửi B. Coornilov)

    I
    Em lại nhớ chuyện ngày quá khứ
    Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ:
    “Ngôi sao cháy bùng trên sóng Nêva
    Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà…”

    Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
    Em mới hiểu, bây giờ anh có lý
    Dù chuyện xong rồi, anh đã xa cách thế!
    “Em hát khác xưa rồi, khóc cũng đã khác xưa …”

    Lũ trẻ lớn lên, giờ lại tiếp theo ta
    Lại nhắp lại vị ngọt ngào thuở trước
    Vẫn sông Nêva, bóng chiều, sóng nước…
    Nhưng nghĩ cho cùng, họ có lỗi đâu anh!

    II
    Vâng, em khác hẳn rồi, chẳng giống trước nữa đâu!
    Cuộc đời ngắn cũng xem chừng sắp hết.
    Em đã già nhiều, nhưng anh đâu có biết,
    Hay anh cũng biết rồi? Có thể!… Nói đi anh!

    Em xin lỗi làm chi, chẳng cần đâu anh nhỉ
    Thề thốt chăng? Cũng vô ích thôi mà,
    Nhưng ví thử em tin, anh còn quay trở lại
    Thì một ngày nào, anh sẽ hiểu ra…

    Và mọi tổn thương, chúng mình xoá hết
    Chỉ ở bên nhau, sánh bước trọn đường
    Chỉ cần được sóng đôi, và chỉ khóc
    Chỉ khóc thôi, đủ bù đắp tận cùng!…


    Về bài thơ cuộc đời {B. Coornilov gửi Ônga Becgôn)

    Đừng nhắc nữa em ơi
    Lỗi lầm thời quá khứ
    Ngôi sao bùng đốm lửa
    Đâu còn nữa màu xanh

    Con chim nhỏ chuyền cành
    Cùng bay theo tiếng hót
    Tím rớt chiều gió buốt
    Hoa sặc sỡ lo âu

    Dòng sông trôi về đâu
    Hỏi làm chi cho khổ
    Tình yêu- Con thuyền nhỏ
    Buồn trôi nơi xa xôi

    Gặp gỡ rồi chia phôi
    Yêu thương rồi oán trách
    Bây giờ đã xa cách
    Nhắc lại mà làm chi

    Thời gian mãi trôi đi
    Buồn vui thành kỷ niệm
    Bài thơ là câu chuyện
    Của tình yêu ban đầu.

     

    ST


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Văn Tình @ 04:15 02/06/2011
    Số lượt xem: 716
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến