
"Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những việc làm ti tiện đớn hèn vô liêm sỉ; tiền bạc lắm làm gì, chết có mang theo được đâu. Danh dự mới là điều thiêng liêng, cao quý nhất"
THÚ YÊU THƯƠNG
Anh sẽ về làm rối suối tóc mây
Ve vuốt lên bờ vai gầy bé nhở
Và lần tìm cởi dải yếm đào em đó
Vườn đào nguyên mở lối đón anh vào
Phố trở mùa mang đầy những khát khao
Bật tung hàng khuy bấm ..ta chìm trong hoang dại
Em lại ngỡ như mùa về Con gái
Ta cùng đam mê ngất ngất đỉnh Thiên đường
Quấn quýt bên nhau cho thỏa giấc mộng hường
Mười ngón tay thon lướt qua miền vụng dại
Môi run run trên suối tình êm ái
Em trở về thiếu nữ thủa tròn trăng
Dạ khúc ngọt ngào lướt trên ngón tay măng
Ánh mắt như dao làm hồn thêm rạo rực
Đôi tim yêu lại cùng nhau thổn thức
Thân rã rời..thỏa mãn thú yêu thương
Sưu tầm.
DÂNG HIẾN
Nghe nồng nàn hơi thở
Mơn man tấm thân ngà
Trườn qua miền bỡ ngở
Đọng trên vùng thịt da
Bờ vai gầy kiêu sa
Dường như vừa run rẩy
Tình vừa ngang chốn ấy
Thơm nức chỗ em nằm
Nào những ngón tay măng
Môi như còn đang đợi
Ghị chặt nhau chới với
Níu nhau mãi chơi vơi
Yếm trễ vừa buông lơi
Miền đào nguyên mời gọi
Trăng như cùng chơi vơi
Chốn Thiên đường chấp chới
Xác thân cũng rã rời
Gối chăn vương tóc rối
Thân trần hơi thở vội
Dạt mãi miền xa xôi
Sưu tầm.
VƯỜN XUÂN
Vườn xuân cửa hé đợi anh vào
Đã có bao người mãi ước ao
Vẫn đó đào tiên vừa chín mọng
Còn nguyên giếng ngọc mới tuôn trào
Thèm hoa những sớm đàn ong lượn
Khát nhụy bao chiều lũ bướm chao
Sợ lắm hè sang đầy gió bão
Hoài lo kẻ trộm tới banh rào
Sưu tầm.
BỞI DỄ
Nụ hé làm ong vội ghé vào
Mâm bày đủ món chỗ triền ao
Chùm cam chớm hạ mùi lan toả
Tụm bưởi đương xuân mật ứa trào
Rực sắc như mời oanh ghé đậu
Tươi màu ngỡ gọi yến về chao
Bầy sâu lũ kiến luôn quần đảo
Bởi tại vườn em dễ vén rào
Sưu tầm.
VƯỜN MƠ.
Bởi thích nhiều Anh lại muốn vào.
Thăm nhà Thiếp ở cạnh bờ ao.
Đào tiên mơn mởn hoài ươm mọng.
Giếng ngọc lôm xôm mãi cuộn trào
Suối đá lô nhô bầy Cá lượn.
Non bồng thấp thoáng lũ Cò chao.
Về khuya lốc xoáy Trời mưa bão.
Lạnh chốn vườn Mơ chẳng kẻ rào...
Sưu tầm.
BỒNG LAI CẢNH MỘNG
Tuyệt sắc giai nhân mộng chớm vào
Lai bồng thuở nọ mảnh hồng trao
Đồi non cảnh lạ vườn lan tỏa
Giếng ngọc đường quen ngõ ngập trào
Dõi bướm tung tăng vờn cánh lượn
Nhìn ong đùa giỡn đọng tình chao
Hoa ngàn tưới nguyệt mùi hương thảo
Yến nhạn lòn mây tựa xé rào.....!
Sưu tầm.
MONG CHỜ .
Hẹn mãi mà anh chẳng thấy vào
Năm chờ tháng đợi giữa thềm ao
Nhìn gương ngắm ảnh mơ đàn trỗi
Dõi cảnh mờ sương thấm lệ trào
Gối tủi từng hôm lòng vụn vỡ
Trăng sầu những buổi bóng mờ chao
Buồn vương vấn trải tràn loang mộng
Ảo não ghìm mơ chuyện xé rào .
Sưu tầm.
HƯƠNG TÌNH
Anh uống hương Em … uống hương Em,
Tưởng đã đầy căng vẫn khát thèm,
Mơn man hương tình lên suối tóc,
Càng đầy Em ạ … khát càng thêm!
Anh uống môi Em … uống si mê,
Nghiêng ngả Anh quên cả lối về,
Lạ nhỉ càng mềm … môi càng nóng,
Giọt tình Anh uống … mãi đê mê!
Xiết chặt vòng tay … xiết vòng tay,
Trái đất quay không … hỡi lúc này,
Nhẹ khép mi rồi … quên trời đất,
Một vòng eo kín … ngất ngây say.
Giọt tình Em nhỉ … mãi mơn man,
Máu nóng con tim đã căng tràn,
Uống thỏa tháng ngày ta xa cách,
Đời này Em nhé… mãi tay đan!
Em nhỉ bao ngày đã cách xa,
Môi mắt của Em … uống đậm đà,
Ngây ngất hương tình … Em dâng mãi,
Quên trời … quên đất … chỉ hai ta…!
Sưu tầm.
GIẤC MỘNG NGHÊ THƯỜNG
Đã đến rồi sao cứ mãi lặng thinh
Đây chờ đợi say mộng tình với đó
Làn môi ấm ngập sâu vào tim nhỏ
Cắn nhẹ nhàng ,đau lòng " nó " anh ơi
Trọn lần yêu dào dạt giữa đất trời
Cuồng phong tạo tràn biển khơi thỏa sức
Thủy triều đến ghim ái nồng trên ngực
Nhịp thở loang đã đánh thức canh dài
Sóng đưa tình đến cửa động thiên thai
Con nước chảy làm mệt nhoài thân xác
Nghe mặn đắng điểm chân còn đi lạc
Chợt tung tăng đùa giỡn khác xưa nhiều
Có chạnh lòng khi chạm lấy bờ yêu
Rồi cảm nhận trước những điều đang tới
Ngọt ngào ấy nồng nàn ai vẫn đợi
Vén lửa lòng đốt tình bởi.... khát khao!
Sưu tầm.
BẼ BÀNG
Nếu một ngày em chẳng còn bên anh!
Thì anh ơi xin đừng buồn nữa nhé
Bởi chuyện tình ..thường là dâu bể
Nên Định mệnh..chẳng thể được bên nhau
Em về đây...ôm trọn những nỗi đau
Với tất cả những gì anh ban tặng
Em đi rồi...về một miền trống vắng
Vương vấn lòng ..một nỗi nhớ chênh chao
Ánh mắt..bờ môi ..lời hứa ngày nào?
Giờ cũng chỉ còn là niềm đau tê tái
Mắt biếc ngày nào giờ gần như hoang dại
Hoàng hôn về ..nỗi sầu cứ buông rơi
Đêm trăng buồn ..em cũng muốn lả lơi
Cơn gió nào vừa chợt ngang qua ngõ
Gió chăm chú nghe lời thì thầm em tỏ
Mơn chớn tình ...vì em đã...buông lơi
Quấn quít bên nhau thân xác rã rời
Gió mơ man bờ môi em chín mọng
Vườn Đào nguyên đang căng tràn sức sống
Chốn Thiên thai..mươn mướt mộng non tơ
Em giật mình ..chợt tỉnh cơn Mơ
Em...người đàn bà của những giấc Mơ hoang
Sưu tầm.
MỘNG LIÊU TRAI
Bé yêu à đừng giả bộ làm thinh
Bờ môi mọng hương tình chờ em đó
Vòng tay ấm gối mềm anh đợi nhỏ
Mây kéo rèm và gió hát à ơi
Uống đi em giọt ái giữa đất trời
Vòng tay quyện thay lời dù kiệt sức
Cho nhịp sóng cuộn trào căng lồng ngực
Nụ hương trinh thơm phức giấc mơ dài
Say đi nào thỏa giấc mộng liêu trai
Dẫu tỉnh mộng nghe mệt nhoài thân xác
Thì em hỡi mặc lòng ta bước lạc
Bởi niềm vui vốn dĩ có đâu nhiều
Hãy một lần uống cạn giọt nồng yêu
Quên hết thảy dù điều gì sẽ tới
Chờ chi nữa vòng tay mềm khát đợi
Cháy đi nào em hỡi lửa cuồng si...!
Sưu tầm.
MỘNG LẠC HOANG
Lạc vào mộng cõi ban sơ,
Mênh mang không phút không giờ tháng năm.
Ngao du sông núi cội mầm
Buông mình mây gió, thả tâm non ngàn..
Sơn khê suối nhạc rền vang,
Rừng thiêng chim chóc rộn ràng hoan ca.
Đồi xanh sói ngóng trăng ngà
Đầm hoang cọp tía lân la kiếm mồi..
Triền sông thấp thoáng bóng người,
Bên ni bên nớ nụ cười đong đưa.
Lửa hồng nhảy điệu say sưa
Bâng quơ khố lá trêu đùa mắt tinh.
Giản đơn ưu ái động tình,
Quyện hòa nước sữa đôi hình có nhau..
Bỗng dưng sấm giục sét gào,
Trở mình bụi phủ vàng thau cuộc đời.
Mưa phùn gió bấc nắng rươi
Trời than đất trách cho người luyến lưu..!
Sưu tầm.
GIẤC MƠ...XƯA
Sao anh không về thắp lại giấc mơ xưa?
Phố cũ giờ đây vẫn nồng nàn mùi hoa sữa
Gió heo may..từng đêm về gõ cửa
Đêm cô phòng khao khát một vòng tay
Chiếc lá vàng ..run rẩy trước heo may
Trong cô đơn...sương giăng miền kí ức
Nhớ bờ môi ..ai cùng em rạo rực
Dìu em đi trên.. lối ấy..Thiên đường
Chẳng thể nào quên được phút yêu thương
Bờ môi anh lướt trên miền vụng dại
Em thấy hồi sinh như thủa thì con gái
Sao anh không về ve vuốt những mùa trăng
Về bên em ta cùng ngắm chị Hằng
Em Nguyệt Nga..anh là chú Cuội
Ở bên nhau cho tình là không tuổi
Trả lại cho em ...một nửa vầng trăng
Sưu tầm.
GIẢI MÃ NỤ HÔN
Vừa thoáng nghĩ.... ánh lên đầy xao xuyến
Nếu tình yêu hoà quyện giữa tâm hồn
Thì cuộc tình sẽ định nghĩa bằng.... hôn
Là hương vị bồn chồn nơi đáy dạ....
_ Hôn ở trán.. . tỏ lòng dâng tất cả
Muốn gần bên sỏi đá cũng dịu dàng
Yêu thật rồi chẳng lẽ cứ hoang mang
Khi hạnh phúc ngỡ ngàng như ẩn hiện
_ Bờ môi nhỏ.... đừng vội vàng ngấu nghiến
Cắn nhẹ thôi sóng biển vẫn cuộn trào
Uống giọt tình ngây ngất cõi lao đao
Tim chợt thấy nghẹn ngào như ngừng thở
_ Vành tai đó.... chợt nghe mùi chồng vợ
Hôn nhẹ nhàng để nhớ mãi nồng say
Gió từ đâu khuấy động mảnh thân này
Trời đất ngã vòng tay nào siết chặt
_ Hôn vào cổ.... ngực đang dần co thắt
Đêm lạnh về sao mặt nóng bừng lên
Cháy ùa qua ngọn lửa sáng vang rền
Như ác quỷ.... rú rên.... vì sa lưới....
_ Hương bồng quả.... ướt nhèm nơi đầu lưỡi
Nhũn thân trần rã rượi chốn hoang liêu
Bỗng cuồng quay rồi dập tắt mọi điều
Chỉ còn lại tiếng yêu chìm hư ảo.....
_ Trong nguồn suối chảy tràn như thác bão
Tưới lòng ai thế tạo giữa đêm trường
Mây lững lờ trôi dạt hứng giọt sương
Hoài lắng đọng nơi cuối đường.... ân ái !
Sưu tầm
THƯƠNG NHỚ
Ta bắt gặp một thằng ta trần tục
Đắm đuối tìm ảo giác những đêm nay
Len lén theo nửa mảnh nguyệt trang đài
Ta điếng lặng thầm cám ơn tạo hóa...
Kỳ lạ chi đôi chân dường hóa đá
Hồn rưng rưng chực thoát khỏi châu thân
Ôi ! đẹp thay cảnh sắc thật dương trần
Đẹp hơn cả những gì trên thượng giới...
Rượu chẳng uống mà cơn say vẫn tới
Mất linh hồn bởi chẳng kịp ăn năn
Bộ ngực trần mờ ảo dưới ánh trăng
Làn da trắng chợt không gian bừng sáng...
Thèm khát nào ta bóc ra từng mảng
Ngấu nghiến nhai và nuốt trọn vào lòng
Xòe bàn tay ve vuốt giữa thinh không
Tim oà vỡ - chảy tràn dòng ham muốn...
Sưu tầm.
THƯƠNG NHỚ NGÀN NĂM
Cảm giác cũ....dường như từng ẩn hiện
Giữa màn đêm bỗng dâng hiến cho người
Khúc nghê thường đang cố gắng trêu ngươi
Cho khát vọng về mỉm cười đôi lứa...
Trong đoạn cuối tình cháy bùng ngọn lửa
Cuốn vào nhau ngạt thở giữa tơ lòng
Giọt máu đào lạnh _ ấm chảy bên trong
Cứ thoi thúc ngộp căn phòng ,đêm hạ!
Ừ yêu lắm! Hạnh phúc đừng... thật _ giả
Sóng xô bờ giận tình quá...lênh đênh
Bỏ trần gian chìm đắm tận thác ghềnh
Đầy cám dỗ lòng chênh vênh... biển chết
Những đêm ái hương nồng anh đã dệt
Tưới lòng em để tim chết ngọt ngào
Môi ấm mềm bỡ ngỡ vội vàng trao
Say lần chạm của hôm nào.... tình đến...!
Sưu tầm
KHÚC ĐAM MÊ
Trôi nhè nhẹ lụa là trên da thịt
Từng ngón tay anh cuống quýt, mân mê
Sợi lông măng cựa mình như thức giấc
Biển nơi đâu mà sóng vỗ tràn trề...
Cắn thật khẽ đôi quả bồng thơm mát
Uống từ nhau những giọt mật ngọt ngào
Mỗi khoảnh khắc là rạt rào, khao khát
Đêm buông màn, che mắt những vì sao
Lần thêm nữa, tìm động tiên lẩn khuất
Nghe cỏ hoa hoà điệu khúc nghê thường
Vén lá mỏng, rừng bật run, xào xạc
Mưa ùa về, ướt đẫm động yêu đương...
Cho anh hứng giọt ngất ngây, huyền thoại
Bằng đôi môi, bằng đầu lưỡi si tình
Tay em níu, vầng trăng kia chới với
Cả linh hồn, thể xác cũng chênh vênh...
Trả một nửa vào trong lòng một nửa
Giữ thật lâu giây phút ấy, tuyệt vời...
Nhắm nghiền mắt, tim dập dồn vó ngựa
Trái cấm dành cho nhau hết, tình ơi...!
Sưu tầm
LỬA TÌNH
Khúc nghê thường... trôi dạt ở nơi nao
Màn đêm xuống rũ thân trần cõi tạm
Nhịp tim đập chênh chao ngàn sóng vỗ
Uống hương đời... say khướt giữa mùa sang
Khuấy đảo tiên róc rách chảy lưng đồi
Tìm vị ngọt... thả hồn theo chới với
Trăng vàng võ khát thèm mây ôm trọn
Cuốn lần sâu vòng nguyệt khuyết bên người
Nếm chút gì... gió bỏ cuối cuộc chơi
Cho lồng ngực vỡ tan.... vì ân ái....
Tung trắng xóa trên môi mềm cắn lại
Thấy nồng nàn ngây ngất cả bờ yêu...
Lửa bùng lên trong nhịp thở vuông đầy
Cháy lan tỏa phút đam mê thầm lặng
Cuồng phong dạo hỏi trời còn sức sống
Chứa nhân tình đang thỏa mộng.... cần nhau!
Sưu tầm
NỒNG NÀN
Anh có ngang.. miền tóc gió bay bay
Lần ngón tay ..vuốt ve từng suối tóc
Thu gợi thương.. dáng eo lưng trần ngọc
Trãi lá mềm ..da thịt bước anh qua
Nâng yêu thương.. sát trên má ngọc ngà
Da hồi sinh ..em ngỡ mùa con gái
Men yêu dâng ..hoa cỏ như ngây dại
Vườn cây thơm ..trái chín ướp mộng lành
Trên cúc áo ..dấu tay anh rành rành
Em trở dạ.. nghe nhành mai trổ muộn
Vai kề vai ! Tim ngập ngừng luống cuống
Sợi tình giăng.. trên chăn gối nồng nàn
Hương tràn về.. xen từng ngón tay đan
Đêm trở giấc ..tóc chải mềm hai phía
Ánh mắt đuối ..nhìn đào thơm tròn trịa
Trườn yêu qua.. trên lối nhỏ em nằm
Trăng đêm nay.. sáng quá tựa đêm rằm
Em ngỡ mình.. tuổi mười lăm trở lại
Tình men theo.. đầu môi run tê dại
Nhịp thở dồn ..hối hả sợ mùa qua
Sưu tầm
DÂNG HIẾN
Em đã trao anh cuộc đời người con gái
Trong một đêm ân ái mặn nồng
Và từng đêm như sóng nước mênh mông
Bao khát vọng trào dâng trong đêm ấy
Em trở thành đàn bà...anh có thấy
Dẫu chỉ một lần dâng hiến hết cho anh
Tình đầu em trao gửi giấc mộng lành
Để đổi thành ..người đàn bà thực sự
Anh biết không? có nhiều đêm mất ngủ
Em lại mơ thấy bóng đêm nào
Bao yêu thương cùng câu nói ngọt ngào
Đã vương vào ..mắt sầu vời vợi
Để đêm nào cũng mơ anh tới
Lại yêu thương trên tột đỉnh thiên đường
Em muốn mình mãi lạc cõi yêu đương
Từ thiếu nữ ..thành đàn bà ..không ân hận..
Mùa đã qua thềm xuân mấy bận
Vườn nhà em giờ đã vào thu
Em ngơ ngẩn thèm nghe tiếng anh ru
Em lại muốn thêm ...một lần Khờ dại
Sưu tầm

ÁI TÌNH
Anh dại khờ trong vòng tay ghì siết
Em nồng nàn da diết buổi ái ân
Ta cuồng say chẳng một chút phân vân
Rồi chìm đắm trong vườn xuân khắc khoải
Hỡi ái tình khiến cho ta khờ dại
Ta say rồi mê mải với bướm ong
Vườn địa đàng ta vất vưởng long đong
Như kẻ khát lượn vòng tìm trái cấm
Bờ vai trần giọt mồ hôi lấm tấm
Vành môi son in đậm kẻ tình si
Giây ái ân quên được mất làm gì
Ta đắm đuối cho đi và nhận lại
Hỡi ái tình khiến con tim hoang hoải
Ta lạc chân trong ngang trái dòng đời
Hai kẻ khờ giữa bể khát tập bơi
Ta chới với chơi vơi trong tình ái
Yêu đi em kẻo xuân tàn tê tái
Phút mặn nồng .... Si dại .... Chẳng chờ ai !
Sưu tầm.
CHÁY
Anh muốn mình chìm đắm với khát khao
Với đam mê ngọt ngào như chiều ấy
Vòng tay ôm bờ vai trần run rẩy
Nụ hôn nồng còn bỏng giẫy bờ môi
Mặc dòng đời cứ lừa lọc nổi trôi
Chỉ có em bên tôi là duy nhất
Ta quyện hòa cho ái tình ngây ngất
Ta quay cuồng quên mất cả thời gian
Hỡi tình si sao ngươi cứ miên man
Khiến con tim hòa tan trong khờ dại
Hai tấm thân xiết ghì trong hoang hoải
Say cơn say mơ trái cấm địa đàng
Ta như người lạc bước giữa vườn hoang
Đầy ong bướm mơ màng xây mộng ảo
Hai kẻ khát tìm nhau trong khờ khạo
Rồi đắm chìm chao đảo phút ái ân
Yêu đi em xin người chớ phân vân
Hãy tan cháy.... Một lần .... Cho mãi mãi !
Sưu tầm.
ĐÊM CUỒNG LOẠN 18+
Phút lạc lầm xuôi ta đến bên Nhau
Tình cuồng loạn quấn ta vào tội lỗi
Tay mơn trớn lụa mềm như hờn dỗi
Ngất ngây men trong đêm tối trăng mờ
Gió bỗng ngừng sương rơi nhẹ như mơ
Men khoái cảm đang đợi chờ ảo giác
Hồn bay bỗng trên chín tầng hoan lạc
Môi rung lên lác đác giọt mưa tình
Mắt đắm chìm trao cả trái tim xinh
Tay run rẩy nghe như mình bay bỗng
Vết trầy xước tựa hồ thu gợn sóng
Có phải chăng lay động chốn thiên đàng ..
Thảo. 3.4.2019
YÊU NHAU
Chàng bước cùng em mộng đắm chìm
Vào phòng mở rộng cửa buồng tim
Ngất ngây ân ái trong môi ấm
Đắm đuối nồng nàn trên ngực mềm
Lửa cháy tràn lòng niềm khát vọng
Sóng dâng ngập dạ nỗi mê thêm
Một luồng khoái lạc ào giông tố
Gió dập mưa vùi thỏa khát thèm.
18h=07-05-019- P. M. L.
ĐÊM LỬA TÌNH
Cháy lên nào... hỡi ngọn lửa đam mê
Thiêu đốt em đi, dẫu tan thành tro bụi
Đêm cựa mình, thả giọt sương ân ái
Gió thì thầm...mơn trớn khắp thịt da
Nụ hôn nhẹ... như mật ngọt hương hoa
Nụ hôn sâu... đưa nhau vào bất tận
Cả không gian như ngừng trôi lắng đọng
Hơi thở dập dồn, trên bầu ngực thơm căng
Những đê mê... gọi cảm xúc trào dâng
Sợi lông măng, bỗng rùng mình thức dậy
Anh ve vuốt bờ núi đôi bỏng cháy
Đây nõn nà... đây e ấp đường cong
Nụ hôn nồng... khơi gợi mạch suối trong
Tà áo mỏng bỗng trở thành vô nghĩa
Chàng Ađam cuốn phăng bao thành lũy
Nàng ngọt ngào, xin tự nguyện hiến dâng
Nữa đi anh, dẫu hết cả đêm trăng
Trái tim em đang rung lên thổn thức
Cháy lên anh, những khát khao rạo rực
Thiên đường tình, chỉ còn có hai ta
Nữa đi anh... bất tận bản tình ca
Ngón tay ngoan, bấu hằn trên da thịt
Hơi thở gấp, tiếng thì thầm rên xiết
Nghiêng ngả đất trời... vừa một giọt tình rơi...
Mây Trắng Cuối Trời

Thơ tình 18++