
"Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những việc làm ti tiện đớn hèn vô liêm sỉ; tiền bạc lắm làm gì, chết có mang theo được đâu. Danh dự mới là điều thiêng liêng, cao quý nhất"
khucmuathu |ĐINH VÂN ANH
Mùa thon giấc
Mùa non giấc
Những nhánh chiều chở lá phơi mưa
Lọc hiện bóng chớp linh vĩnh, dư cơn mơ xa xỉ
Tiếng vĩ cầm trốn chạy thảo nguyên héo hon âm thanh trong tiếng vó giông buồn
Bãi nại một đêm sương trắng trên quầng tháp cổ
Dấu son hoang mang cong như những phụ đề
Mỗi thỉnh cầu đã không còn linh nghiệm
Em ngồi như cẩm thạch
Tóc trôi ngược dòng trăng
Bắt đầu gió ...
Thổi từ bức chân dung của mùa thu trống
Câu thơ thở lòa xòa vườn mây, cầu vồng thiếu mầu xanh sập rụng
Em môi trinh đi dọc bờ hoa đán
Ngà ngà đêm sen trắng
Miên miên bầu trời những ngôi sao mẻ
Rũ xuống ngực người một ảo ảnh chậm
Những hố đen sà vào đồng tử
Cỏ tơ bên mép thềm lanh lảnh
Những mặt người đầy thêm nỗi sợ
Hồi chuông lìm lịm giữa vô hình
Tôi xòe che em bóng mát từ bàn tay đã quá nhiều dự cảm
Mười chồi hoa chưa kịp nở
Chiếc gối đêm qua mất mùi cỏ dại
Lúm đồng tiền gió reo đáy vực
Lan man xanh
Mong manh xanh
Âm thanh của buổi chiều ngột héo sau tiếng chuông ngân hồi đã đi vào tĩnh mịch
Hoàng hôn nhấn một phím may tím lịm
Người ...mầu thu trên nốt nhạc thuỷ trầm
Khói và trời bây giờ không ai còn thấy nữa
Lá bỏ vàng từ độ em đi
Tôi lỏng lẻo bên cánh trời dẽ run tiếng gọi
Ơi cỏ dại !
Cỏ mại !
Ngàn năm... vẫn cái chết sau cùng
Bốn mùa chạng vạng bình yên!
TIN MỚI NHẤT