Ngôn ngữ

Thông tin 2

kho tài nguyên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • VUI MỪNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    XEM TRUYỀN HÌNH

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > 100 BÀI THƠ HAY NHẤT CỦA THẾ KỶ XX >

    NHỮNG BÀI THƠ SỐNG MÃI VỚI THỜI GIAN

    Những bài thơ sống mãi với thời gian Anh có nhớ thuở xưa còn bé xíu Nhà hai ta chung một ngõ đi vào Phên dậu thưa anh lách mình trốn mẹ Sang cùng em nghịch đất dưới hàng cau Đom đóm lập lòe bay giữa đêm sâu Anh bắt cho em làm đồ chơi bỏ lọ Vụng về tay em làm bình rơi vỡ Đom đóm bay rồi hai đứa ngẩn ngơ trông Có những lần đã chán những đồ chơi Anh rủ em cùng chơi trò bắt bướm Cánh lung linh rập rờn trong nắng sớm Vồ hụt rồi hai đứa ngã vào nhau Chú bướm vàng thấp thoáng giữa bụi sau Anh rủ em chơi… trò chơi đánh trận Bùn đất lấm lem để có lần mẹ bắt Roi vụt đứa này… nước mắt đứa kia rơi Có lần mình chán hết các trò chơi Anh rủ em chơi… trò chơi cô giáo Tấm bảng đen được treo bằng mảnh chảo Cô giáo viết nửa dòng… hai má đã nhọ nhem Anh giả làm trò… ngồi học chẳng yên Miệng thưa cô… tay giơ chừng dọa dẫm Bắt cho điểm cao mới nộp bài cho chấm Cô giáo muốn cho 10… mà chẳng biết số ra sao Ôi! kỷ niệm xưa da diết biết nhường nào Cứ nhắc đến lại cồn cào nỗi nhớ Giảng đường hôm nay em ngồi bên sách vở Thương anh nhiều… Người chiến sỹ biên cương Ở nơi xa, Anh có nhớ? có thương?...! Cô giáo thật của anh chứ không còn đóng giả Trang sách trắng tinh chứ không còn tầu lá! Và học trò rất nhiều chứ đâu phải riêng anh! Em nhủ thầm rồi đến một ngày mai Anh sẽ về đây học bài như thủa nhỏ Bài học khi xưa hai đứa còn bỏ ngỏ Em sẽ dạy đền… cho những tháng năm xa. Tình Áo trắng (Hàn Thanh Hải) Ngày xưa ấy em còn ngây thơ lắm Chữ tình yêu? nào đã hiểu chi đâu Tuổi học trò nên em mầu áo trắng Con nhà giầu em đài các kiêu sa Anh là lính một chiều ngang phố nhỏ Em tan trường anh đứng lại không qua Rồi từ ấy mỗi buổi trường tan học Anh bên đường chờ áo trắng em ra Em khó chịu thấy ghét người vô cớ Chúng bạn cười “yêu lính chiến nghèo xơ” Chớ mơ mộng bạn cợt đùa mi đó Để lòng yên còn lo chuyện học hành Một buổi chiều mưa hôn lên áo trắng Anh ngập ngừng tỏ ý muốn làm quen “Mưa rồi đấy... tôi đưa cô về nhé!” Em lạnh lùng: “Tôi chẳng cần ông Đừng theo tôi bởi tôi thấy phiền lòng...” Rồi quay gót không hề luyến tiếc Mặc sau lưng ánh mắt ai da diết Dáng phong trần lặng lẽ dưới mưa rơi Từ khi ấy mỗi buổi trường tan học Dáng trang đài có kẻ đón người đưa Người lính trẻ vẫn âm thầm chờ đợi Bên kia đường chờ áo trắng ngang qua Thư anh ngỏ đã bao lần anh gửi Em cợt đùa cho cho chúng bạn xem chơi Rồi xé bỏ không một lời thương tiếc Biết thế này chắc người ấy buồn hơn Rồi đã lâu anh không đến cổng trường Đôi mắt buồn không còn vướng chân ai Lính phương xa để lại thư từ tạ "Làm phiền em trong những ngày tháng qua..." Rồi nỗi nhớ nghe lòng thương tiếc lạ Vắng anh rồi phố xá cũng buồn hơn Ngày tháng năm bỗng dài như thế kỷ Áo trắng bây giờ biết nhớ biết thương Nghe hối tiếc mắt ai như khóc “Sao nỡ lạnh lùng quay gót bước đi?” Để hôm nay cứ ngóng mong người ấy Lòng bâng khuâng và chợt hiểu tình yêu Và từ đó mỗi chiều trên phố vắng Áo trắng buồn nhớ bóng dáng khi xa “Người lính ơi cho một lời xin lỗi Có bao giờ anh trở lại không anh?” Cùng trời mưa có một người lính trẻ Bạn của anh tìm địa chỉ nhà em Trao vội vàng một quyển nhật ký “Nơi chiến trường anh ấy… đã hy sinh…” Tin sét đánh con tim như ngất lịm Cả không gian như ngừng lại nơi đây Trước mắt nàng một mầu tang che lấp Có bóng ai đứng lặng dưới trời mưa “Như gió thoảng sao anh đi vội vã Sao không về em tạ lỗi anh ơi ...” Tay run run lật từng trang nhật ký Vết máu đào che gần lấp tên anh “Nếu một mai tôi đi không trở lại Xin trao về người con gái ngây thơ… …. “Đêm tuyến đầu anh nằm nghe sóng vỗ Cô bé ơi!... Anh nhớ bé vô bờ…” “Trăng đêm nay sáng mát thật êm đềm Chắc giờ này cô bé đã ngủ say Cười đi bé mộng thần tiên bé thích Anh hành quân xin hẹn bé ngày mai...” Người lính ra đi không bao giờ trở lại Dòng cuối cùng “Xin hẹn bé! kiếp sau…” Từng hàng chữ là từng hàng lệ đổ Lệ trang đài trên vệt máu người yêu. PS: “Rồi một ngày bên ven rừng đất đỏ Em sững sờ… nấm mộ khắc tên anh Và em ghi lên bia dòng chữ nhỏ Giữ trọn tình áo trắng gửi cho anh Sao anh đi mà không lần trở lại Em chẳng ngại khi chúng bạn cười chê Em sẽ chờ anh mỗi buổi trường tan học Và trời mưa em đợi anh đưa về Nàng nói mãi trước hàng cây bên mộ Không biết mình đang đứng giữa đạn bom Và trời đất quay cuồng trong chốc lát Máu nàng hoà nấm mộ khắc tên anh Và từ đó câu chuyện tình áo trắng Khắc giữa chiến trường in dấu đường xưa Khu rừng đó vẫn luôn luôn tươi trẻ Tiếng nói nàng với anh lính ngày xưa” ------------------------------------------------- Bông Hồng Đầu Xuân (Lý Thụy Ý) “Bán cho tôi một bông hồng đi cô bé Đóa hoa tươi, búp nụ mịn màng” Cô ngước lên “Xin ông chờ tôi lựa Một bông hồng vừa ý nghĩa vừa sang” Khách mỉm cười “Cô thật tài quảng cáo, Thế bông hồng mang ý nghĩa sao cô?” Cô bối rối: “Hình như người ta nói Nó tượng trưng tình nồng thắm vô bờ" ”Cảm ơn cô gía bao nhiêu cô nhỉ?” Cô lắc đầu “Xin được biếu không ông Một đoá hoa không bao nhiêu ông ạ Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng” Khách nhìn cô ánh mắt cười tinh nghịch ”Cô lầm rồi tôi không tặng người yêu Thằng bạn tôi hôm qua vào nghĩa địa Một bông hồng cho nó bớt quạnh hiu Nhưng cô phải nhận tiền tôi đi chứ Cho hoa rồi… về Mẹ mắng thì sao?” Cô cúi mặt “Xin gửi người xấu số Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào” Khách quay đi áo lính đã bạc màu Dáng cao gầy khuất nẻo bóng chiều nghiêng Cô bất chợt đưa tay làm dấu thánh "Mẹ giữ gìn người ấy được bình yên” Tiết đầu xuân trời còn vương sắc lạnh Nắng vàng mơ má cô gái thêm hồng Cô bâng khuâng nhớ người khách lạ ”Mình nhớ người, người có nhớ mình không?” Chiều hai chín phố phường tấp nập Người ta vui từng cặp đẹp bên nhau Mắt cô lạc rồi bỗng dưng bừng sáng ”Phải anh không người khách lạ hôm nào?" Tim đập nhanh sau làn áo lụa mỏng Khách đến gần lời nói cũng như reoi ”Sao cô bé hôm nay hàng đắt chứ? Còn nhớ tôi hay đã quên rồi? Hành quân xong tôi trở về hậu cứ Ghé qua đây xin cô một bông hồng Và mong cô cho một lời cầu chúc Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng” Cô chợt nghe tim mình như thắt lại Gượng tìm hoa rồi trao lại tay người Khách nhận hoa ánh nhìn sâu đáy mắt Đầy đăm chiêu rồi khe khẽ thốt lời ”Xin lỗi cô nếu như tôi đường đột Nhưng thực tình tôi không thể nào quên Người con gái sau một lần gặp gỡ Nhớ thật nhiều dù chưa được biết tên Bông hồng như hôm nào cô nói Là tượng trưng tình nồng thắm vô bờ” Tay run run nhận bông hồng người tặng Sự thực mà cô cứ ngỡ như mơ. PS: “Hai tấm lòng chân thành nhờ thượng đế Đến với nhau nảy nở một tình yêu Xin cầu chúc cho đôi bạn trẻ Sống bên nhau trong hạnh phúc trọn đời” ------------------------------------------------- Lính 5 đồng (Không rõ tác giả) Em bỏ tôi ư? phải lắm rồi Lính nghèo quân phục lại lôi thôi Gia tài vẻn vẹn ba lô cóc Nó ở tây về hẳn hơn tôi Tôi biết thân tôi lính 5 đồng Làm gì mua nổi tấm áo lông Làm gì có những chiều thứ 7 Để tặng em những đóa hoa hồng Nó ở tây về nó rất giầu Ra đường ăn mặc đúng mốt âu Chiều chiều vecpas bay lượn phố Người ta nhìn theo bảo nó giầu Và em yêu nó có gì đâu Cho dù nó có hơn nhiều tuôỉ Mà em vẫn yêu bởi nó giầu Và em lấy nó có gì đâu Nước ngoài tôi cũng đã từng đi Campot, Ailao có lạ gì Mà em vẫn thờ ơ không thiết Bởi lẽ tôi về chẳng có chi... Em có nhớ không buổi chia ly Lời thề hẹn ước vẫn còn đây Anh đi, em sẽ chờ anh mãi Thế mà giờ đây đã lạt phai Ngày xưa hai đứa thủa cùng trường Tôi là cậu bé thật dễ thương Và em yêu tôi từ dạo ấy Mơ ước tương lai sẽ cùng đường Em có nhớ chăng buổi ra trường Chia tay hai đứa thật vấn vương Em vào đại học tôi đi lính Hai đứa hai đường phương mỗi phương Ngày xưa 2 đứa khắc tên nhau Bên cây liễu rủ ở ven đường Bao giờ có dịp ngang qua đấy Xin xoá dùm tôi cái tên đầu Và gạch làm đôi 2 nét chữ Bởi vì 2 đứa mãi xa nhau Rồi mai trong lúc bế con ai Có được tin về một chàng trai Ngày trước em yêu, giờ ngã xuống Tôi chắc rằng em chỉ thở dài PS: “Tôi tưởng em yêu tôi suốt đời Nào ngờ đời lính cản đường tôi Lính nghèo em bỏ theo người khác Tình nặng nghĩa sâu đã hết rồi”
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Văn Tình @ 19:30 02/03/2011
    Số lượt xem: 1166
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Tìm kiếm trên Violet cực nhanh !

    Loading